VIETDUB【Thương Nguyên Đồ2】 Season 2 Thương Nguyên Đồ | EP22 YOUKU ANIMATION
[Thông báo bản quyền] [Người xem vị thành niên
cần có sự cho phép của người giám hộ] [Toàn bộ nội dung
đều được tạo bằng kỹ thuật số] [Vui lòng không bắt chước
ngoài đời thực] [Thương Nguyên Đồ 2]
[Đao chém yêu tà, bút vẽ chúng sinh] ♪Treo bảng hiệu gì♪ ♪Có món ngon chi♪ ♪Đãi khách thế nào♪ ♪Cứ để ta sắp xếp♪ ♪Cạn chén hào sảng♪ ♪Sáng ngời♪ ♪Ăn mì cần bóc tỏi♪ ♪Luyện công đi cầu đan♪ ♪Không phục thì gây sự♪ ♪Phá tan trời xanh thẳm♪ ♪Định mệnh đang kêu gọi♪ ♪Dậy lên♪ ♪Sóng lớn♪ ♪Tinh tú giăng khắp trời♪ ♪Núi cao nước sâu♪ ♪Cúi mình vào cục♪ ♪Khám phá càn khôn♪ ♪Đánh cờ không hối hận♪ ♪Hồi sinh trong tuyệt cảnh♪ ♪Thành cũng uổng phí♪ ♪Bại cũng hoang đường♪ ♪Một ánh nến khó soi tỏ màn đêm tăm tối♪ ♪Một ý niệm thiện ác♪ ♪Một khúc hát đoạn trường♪ ♪Mọi sự vốn không nên
do kẻ khác định đoạt♪ ♪Tìm cách phá thế cục♪ ♪Phá thế cục♪ ♪Phá thế cục này♪ ♪Phải mau phá thế cục này♪ ♪Phá thế cục♪ ♪Phá thế cục này♪ [Thương Nguyên Đồ 2]
[Đao chém yêu tà, bút vẽ chúng sinh] [Đạo diễn: Trương Nghị Lập] [Chuyển thể từ “Thương Nguyên Đồ”
của Ngã Cật Tây Hồng Thị] Nơi này là… Ca ca! Đây là không gian nguyên thần
của Nguyên Bảo. Nguyên… Nguyên Bảo? Là ta đây. Mạnh Xuyên, ngươi giở trò quỷ gì vậy? Ca ca, ta là Nguyên Bảo thật mà. Không, ngươi không phải. Nguyên Bảo đã… Giờ thì phân biệt thật giả rồi cơ đấy. Ngươi tưởng tạo ra một ảo cảnh về nhà ta, rồi tạo ra… tạo ra… tạo ra… Ta tên là Cơ Nguyên Bảo. Là khối nguyên bảo to đùng thế này này. Ca ca ta là Thông Bảo, là đồng tiền nhỏ xíu thế này này. Huynh ấy tên là Cơ Nguyên Thông. Nguyên Bảo, có ăn hết bữa trưa không đấy? Ăn rồi, ăn rồi, ta ăn hết sạch rồi. Đang làm gì đó? [Sạp buôn huynh muội Bảo Bảo]
Hoàn thành việc lớn. Muội… lại đang bày trò quỷ gì thế? Sao không nằm yên nghỉ đi? Chẳng phải dạo này muội hay đau đầu à? Trò quỷ là sao chứ? Ta đã nghĩ ra một màn mở đầu tuyệt vời cho kế sinh nhai của nhà mình đấy. Ta tên là Cơ Nguyên Bảo. Là khối nguyên bảo to đùng thế này này. Ca ca ta là Thông Bảo, là đồng tiền nhỏ xíu thế này này. Huynh ấy tên là Cơ Nguyên Thông. Bọn ta là sạp buôn huynh muội Bảo Bảo. Huynh muội Bảo Bảo. Về nhà rồi. Vào đi. Mạnh Xuyên ca, mau vào nhà đi. Đừng gọi ca ca lung tung. Trống lục lạc của ta. Rốt cuộc Nguyên Bảo bị làm sao vậy? Trang Sinh, ngươi nói với hắn đi, ta không muốn nói chuyện với tên này. Ngươi là…? Ta là nguyên thần của hắn, ta tên Trang Sinh. Còn muội muội ngươi Nguyên Bảo, bây giờ cũng giống ta, chỉ là một nguyên thần. Ba người không được vào đâu đấy. Nguyên thần ư? Đó là sức mạnh mà ngay cả các thần tôn cũng chỉ một số ít người
mới nắm giữ được. Nhưng loài người lại có một số thiên tài có thể nhập đạo
dựa vào kỹ nghệ bàng môn, sinh ra nguyên thần bẩm sinh. A Xuyên là thiên tài họa đạo, vẽ để ngưng tụ nguyên thần. Còn Nguyên Bảo cũng là thiên tài ở một lĩnh vực nào đó. Nhưng cô bé tuổi còn nhỏ như vậy đã ngưng tụ được nguyên thần chưa chắc đã là chuyện tốt. Nguyên Bảo ốm yếu từ nhỏ phải không? Cái gì đây? Không được cười. Được, được, được, ta không cười. Huynh còn cười nữa. Thôi, thôi, ca ca không trêu muội nữa. Nguyên Bảo! Ca ca, đau quá. Đầu ta đau quá. Ca ca đưa muội đi tìm đại phu. Từ năm mười tuổi, Nguyên Bảo
đã bắt đầu thường xuyên đau đầu, còn càng lúc càng nghiêm trọng, không tìm được căn nguyên, thậm chí rất khó thuyên giảm. Là nguyên thần chèn ép lên thân xác. Nguyên thần… Vậy thần hồn của Nguyên Bảo không tiêu tan cũng là vì nguyên thần sao? Đúng vậy. Nhưng thời gian của cô bé không còn nhiều nữa. Tại sao? Vì ngươi. Ngươi nghĩ vì sao ngươi
nuốt nhiều ma chủng như vậy mà vẫn còn tỉnh táo? Là vì Nguyên Bảo luôn
dùng sức mạnh nguyên thần giúp ngươi. Cô bé luôn ở bên cạnh ngươi. Trân trọng những phút giây cuối cùng
ở bên cô bé đi. [Sạp buôn huynh muội Bảo Bảo] Ca ca, chúng ta đi khai trương đi. Ca ca, cho ta đi bán hàng cùng đi mà. Không được. Nhưng ta chuẩn bị bao nhiêu là thứ, ta đã nghĩ rất lâu rồi đấy. Búp bê của chúng ta không bán được ắt là vì cách bán hàng
của chúng ta đơn điệu quá. Ta nghĩ chúng ta có thể
kết hợp với mãi nghệ, chúng ta thêm ca hát nhảy múa, nhất định sẽ thu hút được khách hàng. Nhà mình nhất định sẽ kiếm bộn tiền. Không được. Lỡ bệnh đau đầu tái phát thì sao? Dù sao ở đâu cũng đau như nhau mà. Không được là không được. Ta cũng muốn giúp mà. Nào, nào, nào. Các vị khách quan, ghé vào xem một chút đi. Trang Sinh, chúng ta xem xem
trên phố này có gì hay nào. Có gì hay chứ? Kia kìa, ở kia có. Hai người là…? Ta tên là Cơ Nguyên Bảo. Là khối nguyên bảo to đùng thế này này. Ca ca. Ta… Ta tên Cơ Nguyên Thông, là cái đồng tiền nhỏ xíu thế này này. Bọn ta là… Sạp buôn huynh muội Bảo Bảo. ♪Nhanh chóng thay bộ xiêm y mới♪ ♪Hóa thành đóa hoa đẹp nhất hôm nay♪ ♪Chậm rãi ngắm nhìn
lớp phấn son của người♪ ♪Trở thành bức họa vĩnh cửu
trên thế gian này♪ ♪Xin hãy chậm rãi
thay bộ xiêm y mới này♪ ♪Mãi mãi là đóa hoa đẹp nhất♪ ♪Lặng lẽ ngắm nhìn
lớp phấn son của người♪ Hay! ♪Trở thành bức họa vĩnh cửu
trên thế gian này♪ ♪Con đường về quê
chẳng còn xa xôi đến thế♪ ♪Muôn hoa khắp núi sẽ hát vang vì người♪ ♪Lần cuối nắm chặt
bàn tay lạnh giá của người♪ ♪Từ nay người sẽ không bao giờ
phải buồn đau♪ Nguyên Bảo, còn bao lâu nữa? Đừng lo lắng, còn một lát nữa. Muội còn điều gì muốn làm nữa không? Hết rồi, cứ như vậy là tốt rồi. Nguyên Bảo♪ ♪Xin hãy chậm rãi
thay bộ xiêm y mới này♪ ♪Mãi mãi là đóa hoa đẹp nhất♪ Nguyên Bảo, ta xin lỗi. Huynh nói gì vậy? Huynh muội ta còn khách sáo gì chứ. ♪Trở thành bức họa vĩnh cửu
trên thế gian này♪ ♪Con đường về quê
chẳng còn xa xôi đến thế♪ ♪Muôn hoa khắp núi sẽ hát vang vì người♪ ♪Lần cuối nắm chặt
bàn tay lạnh giá của người♪ ♪Từ nay người sẽ không bao giờ
phải buồn đau♪ Nguyên Bảo. Đừng rời xa ta. Sao có thể chứ? Chúng ta sẽ luôn luôn ở bên nhau. Chúng ta là huynh muội Bảo Bảo mà. Nguyên Bảo. Nguyên Bảo. [Tập 52]
[Huynh muội Bảo Bảo] Cơ Nguyên Thông. Cơ Nguyên Thông. Tỉnh lại đi. Trang Sinh, chuyện này là sao vậy? Vừa rồi Nguyên Bảo đã ngốn cạn sức mạnh nguyên thần
để kéo hai người vào không gian nguyên thần của cô bé. Nhưng Cơ Nguyên Thông vẫn chìm đắm trong thế giới đó, không muốn tỉnh lại. Cơ Nguyên Thông, nghỉ ngơi cho khỏe đi, chuyện còn lại cứ để đấy cho ta. Cơ Nguyên Thông! Tên ngu ngốc này, bị lừa đến ngu người rồi hả? Sống trong mơ, đúng là sống trong mơ. Thành chủ đại nhân, ông đùa bỡn lòng người, cuối cùng lại thua bởi chính lòng người. Tướng quân, thắng thua không phải do ngươi quyết định mà do Nguyên Sơ Sơn quyết. Lão già chết tiệt. Tiêu Cẩn Du, ván này không tính, chúng ta chơi lại ván nữa. Ván cờ khốn nạn, kết thúc rồi. [Còn tiếp…] [Giới thiệu tập sau]
Ta đã nói rồi Mạnh Xuyên, chỉ cần ngươi lên núi, ngươi sẽ có được hết thảy đáp án. Không cần ngươi nhúng tay vào, họ Tiêu kia, tên này là của ta. A Xuyên. Tiêu Cẩn Du, từ nay về sau, ngươi chính là thành chủ mới
của thành Nguyên Sơ. Thành chủ đại nhân, bây giờ nhìn ngài chẳng khác gì Cát Huyền cả. [Quảng cáo] [Thương Nguyên Đồ 2] ♪Phiền muộn ban ngày♪ ♪Lại trỗi dậy khi đêm đã về khuya♪ ♪Nàng che phủ gương mặt♪ ♪Và lòng bàn tay ta♪ ♪Với đôi mắt thông thấu tất cả♪ ♪Giữa hai bàn tay này♪ ♪Thiệt thòi đôi lần♪ ♪Cũng khó tránh♪ ♪Nàng nhìn ánh sáng trên gương mặt hắn♪ ♪Tối và sáng♪ ♪Có lẽ đã bám lên những nếp nhăn♪ ♪Hắn dùng sự vô vọng của cái chết♪ ♪Đổi lấy một lời từ nàng♪ ♪Chân tâm đã thoát khỏi tà niệm♪ ♪Chớ quay đầu lại♪ ♪Nỗi đau của người
đắp nặn hoàn chỉnh nên ta♪ ♪Cuộc đời người lý giải nên ta♪ ♪Nửa là vừa lòng, nửa là mất mát♪ ♪Nửa vòng ban ngày không phải ta♪ ♪Nỗi đau của người
đắp nặn hoàn chỉnh nên ta♪ ♪Cuộc đời người lý giải nên ta♪ ♪Nửa là vừa lòng, nửa là mất mát♪ ♪Nửa vòng ban ngày không phải ta♪